Kỳ lạ chuyện mượn xác nữ sinh tìm về đúng nhà liệt sỹ

Trong số 4 em có hiện tượng “nhập đồng” được đặc cách tốt nghiệp tại trường PTTH Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình thì em Phan Thị Hồng Dịu có biểu hiện nặng nhất. Dịu thường xuyên ngất và mệt trong giờ học. Đây là hiện tượng chưa từng thấy ở cô gái đang tuổi “bẻ gãy sừng trâu” này. Có những lần Dịu ngất, sau đó mê man và nói lảm nhảm. Đột nhiên, cô gái giọng đặc vùng núi Quảng Bình nói rành rọt giọng Bắc trước sự bất ngờ đến kinh ngạc của nhiều người. Em tự xưng mình là liệt sỹ Trần Văn Vam, quê Ninh Bình và nằng nặc đòi về quê hương.

“Vong” kêu khóc thảm thiết đòi về quê hương
Tìm được đến nhà em Dịu quả thực là một hành trình khó khăn đối với những người ở miền xuôi như chúng tôi. Cách trường THPT Minh Hóa gần 10km, nhà em nằm cheo leo trên lưng đồi. Để đến được đó chúng tôi đã phải vượt qua mấy con dốc cao và dài đến mức xe máy cũng không thể lên nổi. Hì hục cuốc bộ bở hơi tai mới lên được đến đỉnh dốc. Thế mới biết, hành trình học cái chữ của các em gian nan đến mức nào. Em Đinh Thị Linh Giang – Bí thư chi đoàn lớp em Dịu – người dẫn đường, cho chúng tôi biết: Ngày nào Dịu cũng phải dậy từ 4h sáng để tới trường. Đi từ sáng sớm nên đường rất tối và nguy hiểm, vậy mà Dịu luôn có mặt đúng 7h để vào học. Ba năm liền, Dịu đều là học sinh khá của lớp.
Trước kỳ thi tốt nghiệp chừng hơn 2 tháng, đột nhiên Dịu có những biểu hiện rất lạ khiến bạn bè và thày cô đều cảm thấy bàng hoàng. Em liên tục ngất trong lớp và nói lảm nhảm, điều này chưa bao giờ xảy ra bởi Dịu có một sức khoẻ tốt. Là con gái vùng núi lại ở cái tuổi sức vóc và thể trạng tốt nhất nên những biểu hiện kỳ lạ đó của Dịu khiến cho gia đình và thầy cô đều lo lắng. Nhiều lần, bạn bè và thầy cô phải đưa Dịu lên phòng y tế của trường để được hồi sức kịp thời. Nhưng không đừng lại ở việc ngất trong lớp, Dịu còn thường xuyên nói lảm nhảm và tự xưng mình là liệt sỹ. Dịu chỉ ra và cho rằng có 26 ngôi mộ liệt sỹ nằm  rải rác khắp trường.
Cùng thời điểm này. trong khối 12 còn có hai em khác cũng có những biểu hiện tương tự. Câu chuyện của các em có biểu hiện “nhập đồng” được lan đi nhanh chóng khiến cho phụ huynh của nhiều học sinh lo lắng và hoảng sợ. Thêm vào đó, những người dân sống lâu năm ở đây nói rằng, chính tại ngôi trường này, trước đây là bệnh viện dã chiến trong thời kỳ chiến tranh. Điều này khiến cho cả những người theo “chủ nghĩa duy vật” cũng bán tin bán nghi vào chuyện có mộ liệt sỹ trong khuôn viên nhà trường.
Đỉnh điểm của sự kinh ngạc là khi em Dịu tự xưng mình là liệt sỹ Trần Văn Vam quê ở Ninh Bình. Em đột nhiên nói được giọng Bắc – điều trước kia chưa bao giờ xảy ra. Tất cả thày cô, bạn bè, gia đình đều sững người khi nghe giọng hệt con gái Bắc của Dịu. “Vong” nhập vào Dịu kêu khóc thảm thiết đòi về quê hương. Không chỉ kêu khóc tại trường, “vong” còn theo Dịu về tận nhà kêu khóc với ba mẹ Dịu. Ông Phan Quốc Phòng, ba của Dịu kể lại: “Chú Vam” theo con Dịu về tận nhà, “chú ấy’ bảo chỉ hợp với mạng con Dịu nên muốn nhờ cháu nó đưa về quê, “chú ấy” kêu khóc dữ lắm. Mấy lần đầu tiên tôi không chịu đưa vì gia đình cũng khó khăn, vả lại bản thân tôi và cháu Dịu cũng chưa bao giờ ra đến Ninh Bình nên chẳng biết đường xá thế nào. Tới lần thứ 4 thì tôi thấy không thể không đưa “chú ấy” ra ngoài đó được vì “chú ấy” cứ bám riết lấy cháu Dịu khiến cháu mệt mỏi, không ăn không ngủ được.”
Ông Phòng làm bản tường trình gửi lên trường em Dịu và UBND xã Hồng Hóa để nói rõ sự việc và xin giấy giới thiệu: Sau khi nhận được thông tin này, lãnh đạo huyện đã trực tiếp xuống gặp em Dịu để xác định thông tin. Đích thân ông Trần Hữu Diện – Phó Chủ tịch và ông Đinh Cảnh Toàn – Trưởng phòng LĐTBXH huyện đã có cuộc trò chuyện với em Dịu. Trong cuộc đối thoại này, “vong” nhập vào em Dịu vẫn nhất nhất đòi về quê hương. Dịu kể chi tiết hoàn cảnh hi sinh của liệt sỹ Vam bằng giọng Bắc khiến cho ai nấy đều không nỡ can ngăn mong mỏi tìm được thân nhân liệt sỹ. Ông Phòng cho biết: “Thật may mắn vì họ đều ủng hộ việc tôi dẫn cháu ra Ninh Bình. Họ hỗ trợ cho tôi tiền đi lại. Trường THPT Minh Hóa hỗ trợ 2 triệu. Hội phụ huynh nhà trường hỗ trợ 1 triệu, phòng LĐTBXH huyện Minh Hóa 1 triệu, UBND xã Hồng Hóa 200.000đ, Huyện đội Minh Hóa 200.000đ. Vậy là bố con tôi khăn gói lên đường tìm về nhà chú Vam”

Hành trình tìm về nhà liệt sỹ Trần Văn Vam
Sau khi xin được giấy giới thiệu của Xã Hồng Hóa, ông Phòng dẫn con gái ra Ninh Bình. Hai bố con từ “trên núi xuống miền xuôi” nên ông không khỏi lo lắng. Đường xá xa xôi, ông Phòng chưa ra Ninh Bình bao giờ, còn Dịu thì chưa bước chân ra khỏi tỉnh nên ông Phòng đã chuẩn bị chu đáo mọi giấy tờ mang đi. Trước đây ông là bộ đội, sau khi xuất ngũ ông về công tác ở xã đội Hồng Hóa nên về mặt thủ tục liên hệ công tác ông nắm chắc.
Ông Phòng kể lại: “Chú Vam nói địa chỉ nhà cho bố con tôi nhưng thú thực tôi vẫn không khỏi lo lắng và bỡ ngỡ. Không ngờ, cháu Diu đi đến đâu cũng như biết đường đến đó. Khi bố con tôi tới Ninh Bình, cháu dẫn tôi ra bắt xe về Kim Sơn, sau khi về đến Kim Sơn, cháu bảo về thẳng nhà nhưng tôi không chịu. Tôi nói đến đâu cũng phải gặp chính quyền trước đã. Vậy là bố con tôi đến UBND xã. Tôi trình giấy giới thiệu và nói nguyện vọng muốn tìm đến nhà liệt sỹ Vam. Đầu tiên, UBND xã gọi một gia đình liệt sỹ đến, nhưng cháu nó không nhận, bảo không phải thân nhân. Sau đó, xã lại gọi gia đình thứ hai đến. Thấy một người đàn ông ở cổng Ủy ban, cháu Dịu chạy ra ôm chầm lấy khóc nức nở, cháu bảo đây chính là người thân của cháu. Quả thực, người đàn ông đó chính là ohú Văng, em trai của liệt sỹ Vam. Sau đó, hai người vui vẻ dắt tay nhau về nhà.
Gia đình chú Vam ngoài đó cũng rất ngỡ ngàng khi thấy bố con tôi về báo tin. Chú ấy mất lâu rồi, gia đình cũng muốn tìm mộ nhưng chưa tìm được. Đầu tiên, họ không tin, họ tưởng rằng chúng tôi đến để vòi tiền nhưng sau khi họ thử cháu Dịu thì họ đâ tin đó chính là chú Vam. Hôm đó, cả làng, cả xã kéo đến nhà chú Văng. “Chú Vam” nhận ra một số người trong đó có cô nguời yêu cũ. “Chú Vam” bảo rằng cô đã đi lấy chồng, nhưng chồng cô không đối xử tốt với vợ con. Ngoài ra, “chú ấy” nhận ra được chị gái và nói đúng tên chị mình là Cúc. Gia đnh có đưa “chú ấy” ra mộ, mộ không hề có bia nhưng “chú Vam” đều chỉ đúng mộ cha, mộ mẹ. Gặp lại người thân, “vong” đã kể lại hoàn cảnh hi sinh của mình khiến ai nấy đều rưng rưng đau xót. Trong một trận đấu ác liệt, chú Vam đã bị thuơng nặng trong rừng và ngất lịm đi, người ta đưa đến nhà thương thì chú ấy đã qua đời. Xác được chôn ở gần gốc cây phượng, trong khuôn viên nhà thương (bây giờ là trường THPT Minh Hóa). “Vong” than rằng, học sinh hay ra đó choi và đào bới đất khiến chú ấy gãy một chiếc chân. Chú ấy phải đi nhờ chân của chỉ huy là anh Lê Minh Tâm, cũng được chôn ở gần đó để tìm về quê hương. Mặc dù đã về nhà báo mộng mấy lần nhưng vẫn chưa có ai vào để đưa chú trở về, do vậy, chú đành phải nhờ cô bé này (tức cháu Dịu) đưa về. Gia đình chú Vam thấy có nhiều điểm cháu Dịu nói đúng nên đã tin tưởng và quyết định vào Quảng Bình đưa chú ấy về vớí quê hương”.
Sau khi từ Ninh Bình trở về, ông Phòng đã đến trình báo lại sự việc với các cấp chính quyền ở Minh Hóa. Phòng LĐTBXH huyện Minh Hóa đã đứng ra lo liệu việc bốc mộ và làm lễ truy điệu cho liệt sỹ Trần Văn Vam. Tự tay em Dịu đã bốc mộ cho liệt sỹ Vam. Mặc dù hài cốt được cho là đã phân hủy hết nhưng tại nơi em Dịu chỉ và đào bới, phần đất đó có màu khác hẳn vớí các phần đất xung quanh. Trong buổi lễ truy điệu đó, đích thân chủ tịch huyện Minh Hóa đã xuống tham dự.

Những người liên quan nói gì về hiện tượng kỳ lạ này?
Sau khi nghe câu chuyện của ông Phan Quốc Phòng, bố em Phan Thị Hồng Dịu kể lại, nhóm phóng viên TT&ĐS đã gặp một số lãnh đạo xã và trường để xác minh thực hư câu chuyện này. Ông Đinh Hữu Trinh – chủ tịch UBND xã Hồng Hóa, nơi gia đình ông Phòng sinh sống đã rất cởi mở trao đổi quan điểm với nhóm phóng viên. “Đây quả là một câu chuyện ly kỳ và khó giải thích. Chuyện cháu Dịu từ một cô gái chưa bước chân ra khỏi tỉnh bỗng dưng nói đưọc tiếng Bắc và tìm được đến tận nhà của liệt sỹ Vam quả thật làm cho chính tôi cũng không lý giải nổi. Thậm chí, tên huyện, tên xã ở Ninh Bình đến tôi còn chưa nghe thấy nữa là cháu Dịu. Vậy mà cháu nói đuợc và tìm được đấy cũng là một cái lạ”.
Thầy hiệu trưởng Cao Thanh Ninh cho biết: “Từ trưóc đến giờ, nhà trường chưa xảy ra tình trạng nào tương tự như em Dịu. Em tự xưng là bộ đội và tìm về đến tận nhà liệt sỹ. Thân nhân của liệt sỹ Vam đã vào bốc mộ. Em Dịu cũng chỉ ra 26 điểm có mộ trong khuôn viên nhà trường, chúng tôi cũng đã cho ghi chép lại bởi biết đâu, đó lại 1à những thông tin mà nhiều thân nhân liệt sỹ đang cần tìm”.
Trao đổi qua điện thoại với chúng tôi, chị Trần Thị Lý – em dâu của liệt sỹ Trần Văn Vam xác nhận chuyện em Dịu tìm về tới nhà là có thật. Gia đình chị cũng đã vào Quảng Bình để bốc mộ cho liệt sỹ Vam trở về với quê hương. Chị cho biết, đây quả là chuyện lạ có thật. Gia đình chúng tôi lúc đầu cũng chưa hoàn toàn tin vào câu chuyện của cha con em Dịu. Nhưng sau một vài phép thử, Dịu đã nhận diện đúng một số người già và người yêu cũ của anh Vam, chỉ đúng mộ cha, mộ mẹ dù không hề biết trước. Gia đình tôi thấy đúng quá nên mới quyết định vào Quảng Bình bốc mộ cho anh Vam về. Chúng tôi đã nhận Dịu làm con nuôi, hai gia đình cũng thường xuyên điện thoại thăm hỏi nhau.”
(Theo TT&ĐS)

(655)